Diễn đàn về Văn học, Thơ ca, Nghệ thuật, Tình bạn, Tình yêu, và Cuộc sống. Không chính trị và quảng cáo.
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 1 (hoavien.forumvi.com).          Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 2 (hoavien2.forumvi.com).          Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 1 (hoavien.forumvi.com).          Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 2 (hoavien2.forumvi.com).          Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 1 (hoavien.forumvi.com).          Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 2 (hoavien2.forumvi.com).          Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 1 (hoavien.forumvi.com).          Chào mừng bạn đã đến với Diễn đàn Hoa Viên 2 (hoavien2.forumvi.com).          
Thống Kê
Hiện có 8 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 8 Khách viếng thăm :: 2 Bots

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 79 người, vào ngày Mon Oct 24 2016, 20:59
Latest topics
» Trăn Trở Mối Duyên Tình
by Nguyễn Thành Sáng Yesterday at 23:01

» Thơ họa theo phong cách liên vần
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jul 18 2018, 22:20

» Nỗi Lòng Của Em
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jul 18 2018, 12:21

» Thơ: HIỂU CHO CON
by Tống Hồ Chất Tue Jul 17 2018, 08:25

» MÙA CỦA SEN TÀN
by Lê Hải Châu Mon Jul 16 2018, 10:26

» BIẾT ĐẾN BAO GIỜ QUÊN
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jul 13 2018, 22:08

» NỖI LÒNG CỦA ANH
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jul 13 2018, 22:07

» TẤC LÒNG AN ỦI
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jul 13 2018, 22:05

» trăng gầy
by Lê Hải Châu Fri Jul 13 2018, 18:05

» trở lại hồ sen
by Lê Hải Châu Wed Jul 11 2018, 06:52

» Thơ: ÔN CHUYỆN NGƯỜI XƯA
by Tống Hồ Chất Tue Jul 10 2018, 17:09

» CHUYỆN NHÀ...TÁO, (6):GẶP BÀ CHÂU NƯƠNG
by Tống Hồ Chất Tue Jul 10 2018, 16:54

» MÙA HÈ…
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jul 10 2018, 10:52

» MỘT THOÁNG NHỚ
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jul 10 2018, 10:50

» THƠ EM! NIỀM TRĂN TRỞ
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jul 10 2018, 10:48

» VẤN VƯƠNG
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jul 10 2018, 10:47

» người hái dâu làng
by Lê Hải Châu Mon Jul 09 2018, 10:03

» nắng gió quê nhà
by Lê Hải Châu Sat Jul 07 2018, 11:06

» PHẢI CHI TÔI…
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jul 05 2018, 12:39

» GIÂY PHÚT VẤN VƯƠNG
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jul 05 2018, 12:37

» Ý SỐNG TỪ THAO THỨC
by Nguyễn Thành Sáng Thu Jul 05 2018, 12:35

» nắng hờn
by Lê Hải Châu Wed Jul 04 2018, 07:36

» tuổi già
by Lê Hải Châu Tue Jul 03 2018, 15:14

» MỘT LẦN RỒI KHUẤT BÓNG
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jul 02 2018, 10:52

» TRĂNG NON SỚM NHẠT NHOÀ
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jul 02 2018, 10:50

» GỞI GIÓ NỖI TÂM TÌNH
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jul 02 2018, 10:49

» THẢ MƠ VƠI LẠNH
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jul 02 2018, 10:46

» trốn thơ
by Lê Hải Châu Sun Jul 01 2018, 07:31

» VÔ ĐỀ
by Hoàng Liên Sơn Sat Jun 30 2018, 22:54

» Bóng Lẻ Sầu Vương
by Gió Bụi Thu Jun 28 2018, 12:52

» CHUYỆN NHÀ...TÁO, (5) GẶP NGUYỄN DU
by Tống Hồ Chất Wed Jun 27 2018, 17:57

» TÂM TÌNH CỦA GIÓ
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jun 26 2018, 23:14

» TÂM TÌNH VỚI GIÓ (2)
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jun 26 2018, 23:11

» TÂM TÌNH VỚI GIÓ
by Nguyễn Thành Sáng Tue Jun 26 2018, 23:08

» giãi bày
by Lê Hải Châu Mon Jun 25 2018, 16:01

» tiếng chim mùa hè
by Lê Hải Châu Mon Jun 25 2018, 15:59

» LỜI THƯƠNG NHỚ
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jun 23 2018, 17:17

» EM ĐÃ SAI RỒI
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jun 23 2018, 17:15

» TỎA SÁNG MÌNH
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jun 23 2018, 17:08

» DÒNG TÂM SỰ
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jun 23 2018, 17:04

» HỠI TRỜI XANH !
by Nguyễn Thành Sáng Sat Jun 23 2018, 17:01

» Se Sắt
by Gió Bụi Fri Jun 22 2018, 05:45

» CHUYỆN NHÀ...TÁO, (4)
by Tống Hồ Chất Tue Jun 19 2018, 13:50

» Nỗi Niềm Khép Kín
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jun 18 2018, 18:45

» Thơ Em !..
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jun 18 2018, 18:42

» nghỉ thơ
by Lê Hải Châu Sat Jun 16 2018, 07:50

» Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jun 15 2018, 18:08

» mẹ tôi cấy mùa
by Lê Hải Châu Thu Jun 14 2018, 10:43

» lời chúc mùa thi
by Lê Hải Châu Thu Jun 14 2018, 07:30

» hương sen
by Lê Hải Châu Wed Jun 13 2018, 19:26

» Chim Xa Đàn
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jun 13 2018, 17:56

» LƠI ĐÀN GIEO HẠT
by Nguyễn Thành Sáng Wed Jun 13 2018, 17:51

» nước mắt môi trường
by Lê Hải Châu Sat Jun 09 2018, 17:14

» Nỗi Lòng Chiếc Xe Đạp
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jun 08 2018, 22:46

» NỖI NIỀM CỦA ANH
by Nguyễn Thành Sáng Fri Jun 08 2018, 22:43

» LỤY ĐÒ
by Lê Hải Châu Thu Jun 07 2018, 14:39

» khúc nhạc đồng quê
by Lê Hải Châu Tue Jun 05 2018, 20:21

» Cây Viết
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jun 04 2018, 18:28

» Nào Rớt Cung Thương
by Nguyễn Thành Sáng Mon Jun 04 2018, 18:27

» duyên thầm
by Lê Hải Châu Mon Jun 04 2018, 06:33

» Trường ca : TÌNH CA SÔNG HOẠT (phần IV)
by Tống Hồ Chất Sun Jun 03 2018, 15:56

» bảy sắc cầu vồng
by Lê Hải Châu Sun Jun 03 2018, 08:25

» cây chùm ngây
by Lê Hải Châu Sat Jun 02 2018, 09:59

» CHUỒN CHUỒN TRONG MƯA
by Lê Hải Châu Fri Jun 01 2018, 06:35

» đêm hè
by Lê Hải Châu Thu May 31 2018, 20:34

» Một Mình
by Nguyễn Thành Sáng Thu May 31 2018, 17:24

» Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (149)
by Nguyễn Thành Sáng Thu May 31 2018, 17:22

» EM ĐI CHỢ SÁNG
by Nguyễn Thành Sáng Wed May 30 2018, 22:02

» con thuyền cô đơn
by Lê Hải Châu Wed May 30 2018, 09:40

» Xướng Họa - Đường Luật
by Gió Bụi Wed May 30 2018, 08:25

Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
July 2018
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     
CalendarCalendar

Share | 
 

 TÌNH CA SÔNG HOẠT (phần III)

Go down 
Tác giảThông điệp
Tống Hồ Chất




Bài gửiTiêu đề: TÌNH CA SÔNG HOẠT (phần III)   Sat Mar 17 2018, 07:00

TÌNH CA SÔNG HOẠT
(tiếp)
 
PHẦN THỨ BA
CHỊ NGÃ EM NÂNG

CHƯƠNG 1

Tóc phượng mày ai sánh với nhau,
Hai con yên giấc đã từ lâu.
Ngắm nhìn âu yếm tình chan chứa,
Thấm thoắt bao nhiêu tự buổi đầu.

Bác mẹ đôi bên hởi dạ lòng,
Vui mừng khôn xiết cả ngoài trong.
Hiềm vì cuộc sống còn gian khổ,
E nỗi gian nan cả vợ chồng.

Nào bận tâm chi chuyện của người,
Phong phanh nghe nói ở nhiều nơi:
Dân theo “Hội kín” cho con học,
Biết được “lang sa” hại giống nòi.

Có mẹ giùm cho hiểu ngọn ngành,
Vì Tây non nước cảnh điêu linh.
Con đường duy nhất là tranh đấu,
Cứu lấy giang sơn, cứu lấy mình.

Cùng nhau đoàn kết Bắc Trung Nam,
Văn võ tinh thông nắm vững vàng.
Có đức, có tài thêm trí dũng,
Ắt là quét sạch lũ sài lang.

Thảo chi thầy giáo đã về ta,
Mượn tiếng, truyền tin đến tận nhà.
Ông Vạn, ông Nhài luôn giúp đỡ,
Đó là Cách mạnh phải đâu xa !

-- Anh ạ, việc nhà đã có em,
Theo thầy học hỏi mở mang thêm.
Rồi đây có chữ làm công việc,
Phá kiếp bần nô chặt xích xiềng.

Em là phận gái lại con thơ,
Nếu chỉ mình thôi chẳng khước từ.
Hãy gắng góp phần vì đại nghĩa
Đừng nên suy tính chuyện riêng tư.

Nhiều đêm to nhỏ cũng thông thông,
Mãn nguyện làm sao thấu nỗi lòng.
Mừng được bạn đời tâm ý hợp,
Cùng nhau bàn bạc nửa đêm xong...

Nhìn con trông vợ thiết tha tình,
Xin nguyện cùng em góp sức mình.
Theo Hội theo thầy vì nghĩa lớn,
Một lời son sắt, dạ đinh ninh.


*
Xanh cao vời vợi thấu tình chăng,
Cát bụi chi gây sự bất bằng.
Những muốn lâu dài, trăng sáng mãi,
Ai ngờ phút chốc mảnh sao băng...

Hê tròn hai tháng biết nhìn chơi,
Sức mẹ mong manh yếu lắm rồi.
Gắng gượng vì con mau lớn khỏe
Miệt mài cho vợ chóng tươi vui.

Chiều hôm mai sớm nhịn nhường ăn,
Cậy sức coi khinh cả nhọc nhằn.
Gạn hỏi: -- Làm sao như mệt vậy ?
Vẫn cười: -- Em khoẻ, có sao anh.

Sức kiệt hơi cùng, gắng đã sao,
So anh khó nhọc thấm là bao !
Nhiều khi nằm lịm đành qua quýt,
Lắm lúc ngồi im phải giả điều...

Một sớm ra ngoài mặt tái xanh,
Quay cuồng lảo đảo... ngã theo nhanh:
-- Anh ơi... em bị... làm sao... ấy...
Quỵ xuống bên hè, thiêm thiếp nhanh...

Bồng bềnh như áng mây trôi,
Nhẹ tênh như khói đưa hơi giữa đồng.
Lửng lơ nhạn liệng tầng không,
Khi tan, khi hợp... quay vòng... chơi vơi...


Vội bế vào trong, lạnh toát người...
Kẻ xoa người bóp... vẫn im hơi,
Từng cơn giật gấp tung chăn gối,
Tướn lượn mồ hôi, ướt đẫm người.

Xôn xao ngoài ngõ đến chòm trong,
Tấp nập vào ra, đứng mấy vòng...
Chạy thuốc tìm thang vun vút tới,
Rước thầy mướn thợ vội vàng sang...

Trên giường bằn bặt... Rối bời thay !
Anh biết đâu em đến nỗi này !
Cứu vớt tiền không ai nỡ cứu,
Dây vào tay trắng kẻ nào dây!

*
Mấy ngày bệnh tật vẫn không tan,
Ông Thống tìm lên tận Vĩnh An.
Cha mẹ hết lòng đâu quản ngại,
Anh em xuôi ngược trọn canh tàn.

Tìm phương cứu chữa, lại tìm phương,
Còn nước còn xoay khắp nẻo đường.
Bác Ấm đi ra vùng Tam Điệp,
Chú Viền thẳng đến chỗ Hoàng Lương.

Thuốc đó thầy đây rước khắp vùng,
Chị Làn, chị Mớt khắp Hà Trung.
Nhẩn ra Phát Diệm rồi Nam Định,
Sặp đến Hương Sơn lại Vĩnh Hùng.

Bác Phớt thành tâm lễ Thánh hiền,
-- Nay nhà gặp hạn nguyện thần tiên
Lỗi lầm tha thứ cho trần thế,
Phù hộ cơn nguy giải cứu liền.


Bà Nghe, chị Khiến rước hồn ông,
-- Xin với Gia tiên phán thực lòng.
Nhà cửa đất đai còn thiếu sót,
Đình chùa, miếu điện phạm gì không ?

Của cải cần chi? Cứu lấy người,
Nhon gom từ ấy đã dần vơi.
Ngược xuôi tìm kiếm bao nhiêu chốn,
Thầy tớ vào ra biết mấy nơi?

Ai mách liều hay cũng cố tìm,
Càng tìm càng nhức mỗi con tim.
Mò trăng đáy nước, lao đao ngó,
Vạch lá sườn non, dớn dác nhìn!

Đem cháu về chăm lúc khó khăn,
Sớm khuya vì chị quản bao lăm.
Nước đường thay sữa cho Hê bú,
Bát cháo làm cơm để Đạ ăn!

Kìa hỡi trời cao, đất thẳm dày,
Nỡ nào để lại nỗi chua cay.
Bệnh tình ngày một thêm trầm trọng,
Ai biết cho ta khó nhọc này.

Đau lòng em lắm chị ơi,
Hai con còn dại lại người ốm đau.
Nếu mà... chị có làm sao,
Thì như ruột sát gan bào lòng em!


CHƯƠNG 2

Một tháng trời qua đã héo hon
Đau lòng nỗi mẹ lại niềm con.
Cầm hơi chén nước, hơi hiu hắt,
Giữ sức thìa cơm, sức mỏi mòn.

Số phận trời cao đã định rồi,
Biết mình không thể trọn đời vui.
Cõi lòng tan tác bao đau đớn,
Nước mắt trào tuôn ... nói nghẹn lời!...

Bầu trời đang ngát hương sen
Gió mưa phàng phũ dập lèn tả tơi.
Trời ơi có thấu chăng trời,
Cung đàn đang dạo nỡ rơi phím này!

Trời xanh sao nỡ đặt bày
Cho đàn tan nghé, cho cây lìa cành!
Giữa đường đứt gánh... Ôi anh!
Nỡ đầy đoạ trẻ, dứt tình chẳng tha !


*
Đôi mắt lờ đờ... nước dấn quanh,
Nhìn cha ngó mẹ nặng thâm tình.
Từng lời... đứt đoạn, chan hoà lệ,
Bọc bạch đôi điều phút tử sinh !

-- Cha mẹ... sinh con... nghĩa nặng dày...
Thái Sơn... ngùn ngụt... ngất trời mây...
Công lao... dưỡng dục... chưa đền đáp...
Tha thứ... người con... xấu số này !...

Con xin... cha mẹ... một... đôi điều...
Hai cháu... đành cam... mẹ bỏ liều... 
Để Nhẩn... thay con... làm mẹ chúng...
Cũng là... máu mủ... các con yêu!...

Thương con... cha mẹ... hãy thương người...
Nghĩ ngợi... sinh ra... ốm yếu hoài...
Kẻ khuất... yên bề... nơi chín suối...
Người còn... chu tất... chốn trần ai!...

Những mong... trọn vẹn... nghĩa tình thôi...
Mang nặng... từ đây... hận với đời...
Nợ ấy... bao giờ... con trả được?...
Kiếp này... muôn thuở...trẻ khôn nguôi!...

*
Ra hiệu ngồi bên, cố rướn cao,
Mắt nhìn như hút... thiết tha bao.
Tay trong tay chút tình còn lại,
Nâng dậy tựa lòng... đau đớn sao!

-- Năm năm chung sống... ấm ngoài trong,
Mãn nguyện... vô cùng... dám ước mong...
Sửa túi... nâng khăn... chừng ấy đó...
Sót sai... còn lắm... hãy xin dung...

Chỉ tiếc... mai đây... chẳng được kề...
Cùng nhau... thực hiện... tốt câu thề...
Thương em... anh gắng... lo tròn vẹn...
Vì trẻ... ra công... chớ quản gì...

Những tưởng dài lâu đến bạc đầu,
Giữa đường đứt gánh có ngờ đâu !
Buồn đau thương nhớ chôn sâu dạ,
Nuối tiếc bi ai kéo lại nào !

Đôi ta chẳng được ở trên đời,
Dòng lệ tràn mi, giọng đứt hơi...
-- Con đỏ... nhờ anh... thay bú mớm...
Thương người... đơn chiếc... chút con côi!...

-- Em ơi nói dại thế làm chi ?
Ta mãi bên nhau, có việc gì !
Không lẽ trời cao ăn ở bạc,
Nỡ nào cuộc thế bắt chia ly ?


--Em biết... anh yêu... thương lắm mà,
Số trời kim cổ có hai ta.
Xin anh hãy nén dồn thương nhớ,
Dành cả cho con mới gọi là.

*
Yêu con tha thiết dập dồn hôn,
Bế Đạ, bồng Hê, nước mắt tuôn.
-- Ở lại... cùng cha,... ngoan ngoãn nhé...
Nghẹn lòng trông trẻ... nấc từng cơn...

-- Con ơi... mang tội... với con nhiều...
Sinh đặng... mà nay ... mẹ bỏ liều...
Lặng lẽ ông bà rầu rĩ lắm,
Âm thầm anh chị xót xa theo.

-- Mong con... khôn lớn... chóng nên người...
Vì nước... vì dân... nguyện một đời...
Hiếu nghĩa... đôi đường... tròn vẹn cả...
Bạn thù... minh bạch... chớ buông rơi... 

 
*
-- Hai bác... con xin... vái lạy này... 
Chúng con... giờ có... buổi hôm nay...
Là ơn... trời biển... lòng ghi tạc...
Chữ hiếu... con đành... lỗi bấy nay!...

Các anh... các chị... đã vì em,...
Tàu ngựa... không ăn,...khúc ruột mềm...
Khuya sớm... xúm dùm... em cậy chị,...
Bát đầy... em nhớ... mãi không quên... 

Con mong... hai bác... chị và anh...
Thu xếp... cho con... mọi việc thành...
Hai cháu... còn thơ... không có mẹ...
Một mình... thui thủi... chốn lều tranh !....

-- Chị Làn... ơn chị... chẳng hề quên...
Biết lấy... chi đây... để đáp đền...
Lã tã tuôn dòng không chịu nổi,
Ôm chầm lấy Ngống: -- Hỡi ơi em !

-- Hai bác khen con ở hết lòng,
Đấy là chữ hiếu, đáp đền công.
Cố lên cho trẻ, chồng yên dạ,
Mạnh khoẻ gia đình những ước mong...

*
Quay ra nhìn Nhẩn, mắt ngời lên:
-- Chị rất... buồn đau... vĩnh biệt em...
Ơn nặng... tấm lòng... tình cốt nhục...
Cho đời... anh cháu... được vui yên...

Má hồng... phận bạc... hỡi trời ơi...
Giọt máu... hai hòn... chị để rơi...
Thơ dại... ngày đêm... không có mẹ...
Bơ vơ... côi cút... có nên người?...

Chị muốn... nhờ em... giúp đỡ đây,...
Đòn vai... giờ gãy... xuống cánh tay...
Vui lòng... em nhận... thay cho chị...
Coi cháu... như con... kịp tháng ngày!...

Ba lạy... này em,... chị biết ơn...
Lẽ nào... máu mủ... chả gì hơn...
Tình xuân... chớ để... ai cô quạnh...
Chắp mối... em nên... nén tủi hờn...

Nhẩn ôm chặt chị, lệ chan hoà:
-- Chị ở cùng em,... chị sống mà!...
Thương lắm... chị ơi,... thương... chị lắm...
Còn anh... con đó... cậy ai là!...

Lại nhìn sang Sặp một hồi lâu,
Nắm chặt hai tay, khẽ lắc đầu:
-- Chị biết... trong người,... Không... sống nổi...
Xa em... lòng chị... thậm cùng đau!...

Ở lại ... vầy vui... với chị anh...
Giúp nhau... hôm sớm... thật chân thành...
Bảo cho... vào Hội,... theo... thầy giáo...
Cách mạng... cuộc đời... phải đấu tranh!...

-- Chị ơi... lời chị,... buốt tim em,
Chị hãy vì anh, vì các con...
Uống thuốc, ăn cơm rồi sẽ khoẻ,
Cho em nhờ cậy, nỗi hàn huyên...


Dớn dác nhìn lên... Nhẩn Sặp đâu?...
Sà bên thút thít... Xổ khăn đầu...
-- Không mà... Không thể... Không... ơi chị!...
Cố nén từng cơn... cuộn xót đau!...

*
Nặng tình thưa gửi cả đôi bên,
Áp mặt, cầm tay... nức nở liền.
Kẻ dưới, người trên... dao cắt ruột,
Cõi lòng tan nát,... Uất kêu lên!...

Ở chốn tuyền đài... cha mẹ hay ?
Con từng khao khát bấy lâu nay.
Nay về xum họp là con thoả,
Hãy đón con dâu của mẹ thầy!

Lại gần ông chú, cả nhà ta,
Phụng dưỡng ngày đêm có cháu mà...
Hôm sớm quây quần, đâu cách trở,
Tháng ngày no đói, nỡ chi xa.

Ơi bác Hoà ơi... nhớ dạo nào...
Nương nhờ che chở, ấy công lao.
Một ngày nên nghĩa, còn vương nợ,
Xin bác tha cho, bội ước nhiều...

Các bạn đâu rồi, các bạn ơi,
Đêm trăng kéo sợi mải vui cười...
Còn đâu hò hát hay tâm sự,
Xin gửi lời chào... Vĩnh biệt thôi!

Bà con lối xóm, cả thôn dân,
Đi lại xúm dùm, lúc viếng thăm.
Chỉ bảo ân tình, câu khích lệ,
Mời khuyên chu đáo, tiếng bao năm...

Hỡi dòng sông Hoạt mến yêu bao,
Người đã thương ta tự buổi đầu.
Vun đắp nâng niu thành mái ấm,
Tình người ta nhớ để mai sau.


Ruộng đồng, sông núi đã nuôi ta,
Cây cối, mầm xanh, những đoá hoa,
Nay phải chia ly mà quyến luyến,
Một lời gửi lại: giúp con ta!

Coĩ trần khổ luỵ, thế mà vui.
Phải cách xa Ngươi cũng tiếc đời!
Ăn ở bấy lâu Người thấu hiểu,
Nay còn ở lại các con tôi !

CHƯƠNG 3


“Đừng tiếc... chi em... việc gọn rồi...
“ Con cần.. có mẹ... đó em tôi...
Chị nhờ... em giúp... từ đây nhé,...
Ba lạy...” Đau lòng lắm chị ơi !

Cũng mến yêu anh tự buổi đầu,
Nhưng vì chị đó... dám chi đâu...
Bây giờ em đã ... trao lời Chữ,
Biết tính làm sao, xử thế nào ?

Lời chị hôm nay xối lạnh người!
Sững sờ, tê tái trái tim ơi.
Rồi đây khuất bóng kìm sao được!
Để trẻ bơ vơ hận suốt đời!

Nhức nhối tim gan, cháy xé lòng,
Bên tình bên hiếu... rối bòng bong!
Niềm tin hy vọng... bay tan hết...
Phó mặc cuộc đời chuyển vận xong!

*
Ông Tơ Bà Nguyệt cợt đùa nhau,
Mối nọ dây kia đã buộc vào...
Giờ lại đang tâm mà dở dói,
Không lường nhân thế bất bình sao ?

Chị đã cùng anh ước nguyện rồi,
Bây giờ... đổi bậc với thay ngôi.
Lòng riêng, riêng những cay chua lẫn,
Phận lẻ, đành cam quạnh quẽ trôi !

Thương ai vẫn một túp lều tranh,
Lại cảnh đìu hiu gió lọt mành...
Ứa lệ thân mình không đoái tới,
Có phần thua kém phải không anh?

Thương ai ấm cúng mỗi ngày qua,
Hạnh phúc chan chan đẹp cửa nhà.
Nay bỗng xa lìa người mỗi ngả,
Đứt từng khúc ruột, dứt lòng ta!

Chị ơi máu chảy, ruột tằm đau,
Chị để lòng em những nỗi sầu...
Em biết làm sao cho trọn vẹn ?
Nào em có tiếc cuộc đời đâu !

*
Chỉ một ngày sau Ngống trở mình,
Hàm răng cắn chặt, mắt đờ thinh!
Ngổn ngang lòng Hệ bao đau đớn,
Vớt vát làm sao nổi thế tình !

Tay lay, mồm gọi: -- Ngống em ơi,...
Nước mắt lênh lang, rệu rã người.
Kẻ xốc, người xoa thêm bận bã,
Bà Nghe dấu mặt, mím đôi môi !

Cúi nhìn con gái, lặng hồi lâu,
Âu yếm cầm tay, nhẹ vuốt đầu:
-- Con hãy nghe lời cha mẹ dặn,
Dằn lòng nén dạ để thành câu.

-- Thôi thì số phận có thế thôi,
Trốn tránh làm sao khỏi lưới trời?
Chẳng thể ở cùng cha mẹ nữa,
Con về tiên cảnh mãi yên vui...

Còn lại... gia đình có các em,
Đôi bên dùm xúm sẽ chu toàn.
Khôn thiêng qua lại thăm nhà cửa,
Phù hộ chồng con vạn sự an.

Mọi việc con đà thu xếp xong,
Được như lời dặn mẹ hằng mong.
Đừng băn khoăn nữa đau lòng trẻ,
Chớ dứt day chi xót dạ chồng!...

“Con vâng... lời mẹ... dặn dò con”
“Còn Nhẩn...thì sao?...” Mắt nháy dồn...
Mấp máy môi thâm... dường tất tưởi,
Lênh lang cửa miệng... lại trào tuôn .

Kéo Nhẩn ngồi bên: -- Nhận... chị đi...
“Mẹ ơi con biết nói điều chi ?”
Bỗng đâu đôi mắt từ từ mở,
Hướng thẳng vào em... Sẽ nói gì ?

“ Chị gửi trao em khó nhọc này,
“ Hai cành cùng cội đã nên cây.
“ Nào ai có muốn ra nông nỗi ?
“ Em ngại thì đâu chị tỏ bày!” 

-- Hãy hiểu cho em chị Ngống à,
Vầng trăng ai nỡ xẻ chia ra!
Dẫu lìa thân ngó tơ vương mãi,
Để hận mình thêm... nặng nỗi nhà!

Em không làm được việc này đâu,
Chị đã nghe... ra hiệu lắc đầu...
Thở dốc u buồn rơi nước mắt,
Bà Nghe níu Nhẩn, quá thương đau !

-- Mẹ hiểu lòng con đã bấy nay,
Trao duyên gửi phận... định mai ngày
Hiếu tình không lẽ hai bề vẹn,
Phúc hậu về sau ở chỗ này...

-- Con hãy yên tâm chớ nghĩ nhiều,
Về cho mát mẻ... nhẹ mình nao.
Rồi chăm mọi việc về linh ứng,
Còn nhịp cầu kia sẽ bắc vào!

*
Ai muốn làm chi phút chia ly,
Đau lòng thay kẻ ở người đi!
Tuổi già yên giấc còn khuây khoả,
Sức trẻ cao bay xót chẳng bì!

Tay chân lạnh buốt đến đâu rồi?
Thóp bụng thay tim nổi lại chồi.
Đôi mắt nhắm nghiền không động đậy,

Màu da mất sắc, hỡi thương ôi!

Lá vàng vẫn đậu ở trên cây,
Mà lá xanh tươi rụng thế này!...
Có thấu chăng trời gây ngược cảnh,
Cả nhà ngậm đắng nuốt sầu cay!

Bỗng Ngống nghiêng đầu mở mắt ra,
Nhìn quanh... đủ mặt cả đôi nhà...
Ngơ ngơ... tìm kiếm như còn thiếu...
A! Phải rồi... – Đâu... con chúng ta ?

Ông bà vội bế Đạ, Hê vào,
Đưa lại gần bên... Cố rướn cao
Một lát hướng về nơi Nhẩn, Sặp,
Mắt nhìn: -- Giúp chị... Hứa đi nao !

Lặng lẽ nhìn nhau... vẻ rối bời...
Việc này đâu phải chuyện đùa chơi!
Ôm nhau nức nở... Đành như vậy!
Để chị... ra đi... được nhẹ người!


Đôi mắt bây giờ dãn rộng hơn,
Sao mà tha thiết... tựa van lơn...
Nhẫn như điên dại... -- Trời ơi, chị!
Ngất lịm bên giường, nấc mấy cơn!...

“Sặp ơi có biết chị và anh,
“Kết cỏ cùng nhau đã ngậm vành...
“Ước nguyện mai ngày xây tổ ấm,
Bây giờ đơn chiếc phụ ngày xanh !

-- Thôi con tính liệu nữa làm chi,
Nghe mẹ đi con... để chị về!
Ngang trái lỗi lầm cha mẹ biết.
Dứt tình, bỏ ngãi mấy mươi khi ?

Tơ vò trăm mối, Sặp càng đau,
-- Chị Nhẩn ơi, mau tỉnh lại nào...
Cũng bởi tự trời xui cách trở,
Mà ra cơ sự... Có ngờ đâu !

Bà Thống quay sang nâng Sặp lên,
-- Cháu thay lời chị... thế là êm.
Vài câu cho chị đi... thanh thản...
Ghìm nén đau buồn giây phút thiêng!...

Là Sặp ư em?... ý gật đầu...
Ngập ngừng đăm đắm một hồi lâu
Trong ngoài lặng lẽ ... Sao im thế?
“Tình chị em mình, nỡ chối sao ?”

-- Xin chị yên lòng... đã có em!
Vui ơi ánh mắt mở tròn thêm:
“ Cảm ơn ... em nhé... đà toàn vẹn...
“Mọi việc... thế là... đã ... ổn êm...”

“Xin chào... tất cả... Ngống đi đây...
“Vĩnh biệt... quê hương... xóm Động này!...”
Hơi thở cuối cùng trao trút cả,
Bông đào mượt thắm đã lìa cây!

Ta về với nước non ta,
Dòng sông ơi chớ xót xa não nùng!
Bài ca ta hát không cùng,
Tình em đẹp mãi giữa vùng đồng chiêm.



Một nhà tao tác não nùng sao,
Gọi vợ lay con... Thấy nữa nào!
Mẹ!... Mẹ!... Uất lòng... Con trẻ níu...
Vật vờ... Chị hỡi.... Ngất thương đau!...

Từ nay cách mặt, vắng hình ai,
Em bỏ anh, con xuống tuyền đài.
Khuất bóng xa lời, chi thấy nữa,
Đau này dằng dặc lúc nào vơi!

Từ nay cách mặt, vắng hình ai,
Đi ngược về xuôi chả thấy người.
Sớm tối mình anh quanh túp lạnh,
Con đòi gọi mẹ... Ối em ôi!

Từ nay cách mặt, vắng hình ai,
Biết cậy nhờ ai giữa biển đời ?
Em có linh thiêng về chứng giám. 
Cho con thành trưởng chóng nên người!...

CHƯƠNG 4


Trong mái nhà tranh thật thảm thương,
Âm u lạnh lẽo khác khi thường.
Vành khăn tang trắng trên đầu Đạ,
Nước mắt lưng tròng... dõi bốn phương...

Chưa đày bốn tháng cũng khăn tang!
Con đói... à con?... Bế... lệ tràn...
Cố nuốt ngậm ngùi quay tránh Đạ,
Đạ nhìn bố khóc cũng oà lên!

Chả biết làm sao... kéo Đạ ra,
Nhìn sang tang án: -- Thấu chăng là!
Trông sân: nắng đổ, đâu còn mẹ,
Ngó bếp: kiềng quay, chỉ thấy bà!

-- Con dỗ em đi... Đạ ới ời!...
Chập chờn Hê mếu... Đạ : -- Mẹ ơi!...
Hệ vào ẵm bé, ru ... dàn dụa,
Giấc ngủ bàng hoàng... nước mắt rơi!

Cha mẹ anh em đứt ruột tằm,
Sớm chiều nâng giấc, mải lo chăm...
Trùm chăn ôm gối, mùi thơm sả,
Đón Đạ ôm Hê, trống chỗ nằm !...

Sững sờ trông ngược lại tìm xuôi,
Nắn vách xoa kên, dạ rối bời.
Ngơ ngẩn lục tìm trong gói tã,
Thẫn thờ moi móc mọi đùm rơi!

Cơm sống, canh ôi... bữa thất thường,
Đêm dài tức tưởi... cạnh bàn hương...
Hai con đòi mẹ beo bên cạnh,
Thiếp mệt ôm nhau đất thế giường !

Có khi hớt hải, bố nhào ra:
-- Mẹ đã về kia... Hoá cột nhà.
Em ở đâu rồi ?... Con ngóng đợi !...
Giật mình thảng thốt... Bố con ta !...

Đôi nón treo kia, mảnh lược cài,
Bây giờ còn một, lẻ loi ai ?
Con gà con lợn buồn hui mướng,
Khung dệt nong tằm sắc nhạt phai !


*
Nhìn anh trông cháu, cháy lòng xuân,
Oán trách ông Tơ dở Tấn Tần...
Phút chốc chia lìa, sao vội thế,
Thời gian xum họp, được bao phân? 

Thử hỏi Nam Tào, Bắc Đẩu đâu,
Dòng sinh câu tử viết làm sao ?
Để ta lấy bút thay vài chữ,
Có khó khăn chi mấy nét nào!

Nỡ để y nguyên, dứt cuộc đời,
Đang tâm tròn vạnh, bẻ làm đôi!
Sao mà ghét bỏ nhau như thế, 
Tạo hoá thương tình hãy xét coi !

Hỏi Ông Bà Nguyệt có nhầm không,
Mà để dây se đứt giữa vòng ?
Se thế mà se... Se lấy được,
Kết càn cũng kết ... Kết cho xong !


Còn anh với chị tội gì đâu ?
Để Hoá Công ngươi giận dữ nào?
Vốn chỉ là dân tay trắng trọi,
Ngày đêm cuốc bẫm lại cày sâu !...

Kìa lão Chân Quân hãy trả lời:
Mệnh nào có mệnh nửa đời thôi ?
Cửu Trùng cao ngất im không nói...
Một phái như nhau, mặc xác người !

Đã thế sinh chi cõi tục này ?
Đất trời sông núi nước non đây.
Chúng tao nhường cả cho bay đó.
Thả sức vui chơi, mặc đặt bày !

Thương hai cháu nhỏ rước về nuôi,
Cha mẹ, đôi bên uất lịm người !
Trời hỡi trời ơi, trời có thấu ?
Để hai trẻ dại chịu mồ côi!...

*
Bây giờ em biết tính làm sao ?
Chị cậy nhờ em... Sặp nhận liều...
Chỉ muốn cho người yên giấc ngủ
Thế là xong chuyện,... có ngờ đâu !

Gượng cười, gượng nói, có ai hay ?
Tấc dạ buồn đêm xót cả ngày!
Gối chiếc xoay quanh dòng lệ đẫm,
Lược cài trơ trọi tấm lòng cay.

Chắc hẳn mai sau mới vẹn tình,
Cuộc đời dâu biển, kiếp phù sinh...
Mây trôi bèo dạt, mong chi nữa ?
Nguyệt héo hoa tàn, phải nín thinh!

Vào ra có Sặp cũng khuây nguôi,
Dùm xúm chăm nom, cháu lại người.
Nỗi chị, niềm em hơn sóng dội,
Tình ai, duyên phận quá tơ gồi !

Nhìn em, hiểu ý, Nhẫn buồn thiu,
Sặp xích kề vai mới lựa chiều :
-- Em đã chót rồi, xin chị hãy
Cùng em tính liệu biết làm sao!...

Sặp nghĩ : bây giờ chị Ngống đi,
Hê, Đạ còn thơ đã biết gì.
Thay thế vào đây, em ruột đó
Cùng cây cùng cội, ngại ngần chi! 

Có phải mình chăng, bởi cũng yêu,
Mà sinh ra chuyện, hứa câu liều !
Xưa đà có ý trao duyên thắm, 
Nay lại ra điều dứt mối sao ?

Chị về nơi ấy có sao đâu ?
Để tấm lòng em tự buổi đầu.
Nối lại tơ mành bao cách trở
Hai bề vẹn cả tốt cho nhau...

... Sặp sững sờ thêm, mắt ố hoen,
Ôm chầm lấy Nhẩn : -- Lỗi như em !
Đã bao ngày tháng em theo đuổi,
Hy vọng bây giờ ... được nhóm nhen...


Đau nhói con tim lịm hẳn người,
Bàng hoàng ứ nghẹn, dáng chơi vơi...
“Từ bao giờ vậy? Bao giờ vậy ?”
-- Vì chị mà em phải thiệt thòi !

-- Không, không, xin chị cứ bình tâm,
Ước hẹn đôi bên đã đến tuần.
Chớ đổi thay lòng ra nhiễu sự,
Em về với cháu vẹn tình ân.

-- Có đâu chị để nhọc nhằn em,
Đừng nghĩ sai đi để hận phiền.
Thư thả chị em mình tính liệu,
Rồi đây gia sự hẳn là êm.

*
Sớm tối vào ra cứ ngẩn ngơ,
Nỗi mình, nỗi chị dám thờ ơ ?
Sinh chi phận gái rầu cha mẹ,
Trách với Cao xanh khéo ỡm ờ !

Nuối tiếc năm nao những tháng ngày,
Tình ai trong trắng ngát hương bay.
Chị ơi đau xót lòng em lắm,
Gánh nặng trên vai có nổi này!

Ai người đôi ngả tựa em không?
Kẻ mới người xưa sợi chỉ lồng !
Phụ ngãi, quên tình em chẳng đặng,
Hãy về gỡ giúp cuộn tơ bong !

-- Mẹ biết lòng con quá xót đau,
Một bên máu mủ đã nguyền trao.
Bên thì son sắt trăm năm tạc,
Chẳng lẽ đôi đường vẹn cả sao ?

Nào có hay chi sự chẳng ngờ
Chưa nên tổ ấm đã phai mờ
Quẫn lòng cha mẹ đêm canh cánh,
Rối trí hai con sáng thẫn thờ.  

-- Mẹ nghĩ, em con Sặp đó mà,
Cũng là khúc ruột có đâu xa...
Thay cho chị Ngống như lời nhận,
Để các con yên phận cửa nhà...

-- Nếu như cha mẹ chẳng sinh thành,
Thì dẫu là ai cũng vẹn tình.
Với Sặp nặng phần thương Chữ lắm,
Con nào nỡ để Sặp cùng anh.

Sặp nhận lời thay chăm Đạ, Hê,
Ngờ đâu khôn lớn trải bao kỳ.
Một vài năm tháng là suôn sẻ,
Mà phải thành niên mới vẹn bề !

Chẳng lẽ con là ruột thịt đây,
Mà không màng ngó để người thay,
Anh em làng xóm ai nào phục,
Hương xã gần xa lý sẽ hay!

Ôm con nước mắt mẹ lưng tròng,
Mẹ hiểu cho con một tấm lòng,
Ví xẻ làm đôi ta cũng xẻ,
Toại lòng cho chị vẫn chờ mong...


*
Trời ơi... trẻ tạo quá đành hanh,
Nỡ đẩy uyên ương bước gập ghềnh.
Nghe chị thành người gây bạc bẽo,
Theo anh ra kẻ phụ sinh thành !

Trời ơi... tình nghĩa để làm chi,
Cái phận con nay phải hiếu nghì.
Báo đáp thâm tình cho trọn đạo,
Chỉ vì đôi trẻ dứt mà đi !

Hỡi mẹ hời cha, có thấu anh ?
Sinh ra mong muốn được yên lành...
Ruột tắm như thể ai vò sát,
Xin báo ơn dày ! Quản tóc xanh !

*
Nặng lắm đường ra, tính nữa chi ?
Lần sang trò chuyện nỗi vân vi...
Sự mình chắp cánh ngày mai hẹn,
Nỗi chị nhờ trao đã tới kỳ...


Chữ càng như dại lại như ngây,
Từ chị ra đi, cả xóm này
Biết việc thay lời là Nhẩn Sặp.
Xóm làng khen Nhẩn nghĩa tình thay !

-- Thôi thì nói nữa để làm chi,
Nội có còn ai chả đến gì ?
Anh lấy quyền đâu mà góp chuyện ?
Cứ làm theo sự của Huyền vi.

-- Xin anh tha thứ lỗi lầm cho,
Sặp bấy lâu nay vẫn đợi chờ...
Quỳ xuống : -- Em mong lòng lượng cả,
Cảnh nhà tang tóc, cháu còn thơ !

Nghe lời mà dạ xót xa thay,
Thăm thẳm xanh kia nỡ đặt bày.
Phút chốc cuộc đời ra mộng ảo,
Trông vời ngao ngán lẫn chua cay...

Đành thôi ta giải ước nguyền xưa,
Cánh cửa tương lai đóng tự giờ,
Đi ở tuỳ em, anh phận khó,
Ai người thương đến nữa mà mơ.

-- Chớ có buồn đau, chớ có nghi,
Trước vì dưỡng dục, mới ra suy...
Anh vui em mới yên lòng dạ,
Đau đớn anh ơi được nỗi gì ?

Càng thêm tha thiết một con người,
Biết gác tình riêng, hiếu trọn đời.
Thán phục vô cùng câu đạo lý,
Mấy ai sánh kịp ? Tấm gương đời!

*
Đôi bên qua lại những chiều hôm,
Bao nỗi lo toan nối dập dồn...
Làng xóm quây quần thương nhớ mẹ,
Thân tình ấp ủ mến yêu con.

Suối vàng chị hỡi chị hay không ?
Nhờ chị mà nên hả tấm lòng.
Em nguyện làm theo lời dặn lại,
Miệng đời đâu xá, có ai mong !

Một mảnh tình con để bận thêm,
Cầm như chẳng bén mối lương duyên.
Xin về trọn đạo bên cha mẹ,
Lạy chị cho em được phỉ nguyền...

Càng chăm chút cháu tận tình hơn,
Thu vén đèn hương vợi nỗi buồn...
Giáp mặt tìm câu thưa kích lệ,
Gần nhau tính việc tỏ nguồn cơn...

-- Ông bà lo liệu thế là may,
Con cháu nhờ nương được chốn này.
Là phúc Tiên linh còn rạng rỡ,
Lại tình cốt nhục mãi thơm lây.

Ông Ấm cùng con định rõ ràng,
May mà vận bĩ được cưu mang.
Nhẩn ơi chua xót lòng anh lắm,
Phận goá con côi biết có màng!


Từ đấy về đi nối mến yêu,
Như cơn gió mát thoảng hương chiều.
Như dòng sữa ngọt đang khao khát,
Xáo động lòng nhau sợi chỉ điều...

*
Trăm ngày vừa gọn cả đôi bên,
Đinh lễ vu quy tổ chức liền...
Hai họ bùi ngùi thương cảm lắm,
Xóm làng lưu luyến nhớ nhung thêm.

-- Lạy cha cùng mẹ, các em ơi,
-- Lạy chị... cho em được trọn lời.
Dắt díu nhau về xây lại tổ,
Xúm giùm với bạn lúc đầy vơi...

Quay sang phía Chữ... mắt đầy hoa...
Ngào nghẹn lòng son... lệ rấn nhoà!
-- Xin phụ... tình ai... anh Chữ nhé...
Bồi hồi xúc động cả gần xa!

-- Con ơi ... cha mẹ nợ con nhiều,
Phúc phận nhà ta có bấy nhiêu...
Xui cảnh chia ly, điều trắc trở,
Bà Nghe ngất lịm; Chữ quỳ theo...

-- Hai bác và em hết sức thương,
Đã cho qua lại, mở mang đường...
Bây giờ gia cảnh anh như thế.
Để cháu đêm ngày gọi Mẹ ... thương !

Từ nay ... là chị... Chị ơi em,
Đừng nghĩ chi thêm để bợn phiền...
Em chúc chị anh về hạnh phúc,
Gia đình khuya sớm thuận hoà thêm.

Đưa tay gạt lệ, ngập ngừng sao,
Cố nén tâm can, dẹp nghẹn ngào...
Qua ngưỡng dừng chân, nhìn mãi Sặp,
Lại đây với chị... Lại đây nào...

-- Sặp ơi em đến với... anh đi...
Chị cậy nhờ em... chớ quản gì...
Hai chị em oà lên nức nở,
Người người sùi sụt nỗi ai bi !

Chu toàn đến thế ơi em,
Còn bao nhiêu nữa nỗi niềm thiết tha!
Chân tình sao các em ta,
Dặn dò gửi gắm mặn mà đến nơi.

Em đi bù đắp cho đời,
Gắn hàn hạnh phúc thắm tươi đất này.
Em đi làm tổ ươm cây
Dang đôi cánh rộng ấp bầy chim non...


*
Đường ra trĩu nặng mái đầu xanh,
Mỗi nhịp chân đưa... bước chẳng đành !
“Em chúc anh về vui cảnh cũ,
“Nhìn chi em thế ?... Ngoảnh đi anh !...”

Theo đoàn tiễn bạn quãng dần xa...
Ngoái lại,... trông theo,... Bóng nhập nhoà...
Từng bước... âm thầm... đau dạ trẻ...
Đường về... thất thểu...tủi thân cha !



“Cảm ơn anh mở rộng lòng nhân,
“Đã để cho em vẹn Tấn Tần...”
Có phải hồn thiêng hun đức hạnh
Hay là khí lớn tụ tình ân.

Nhà kia... sắp đến...Nhẩn dừng chân,
-- Em đội ơn anh... đã chí tình...
Gắng giữ sức mình... Thương quý Sặp...
Hai ta ... bầu bạn... nghĩa hương lân!

-- Sặp ơi em chớ phụ lòng ai,
Cũng đoá hoa tươi, cũng sắc tài...
Chớ để hương xuân ngày một nhạt,
Đừng cho buồn khổ mãi dằng dai !...

Đau lắm... tình ơi... dạ ủ ê,...
Chào câu... ly biệt: -- Chúc em về !...
Vội vàng rẽ đám ...băng mình chạy...
Lảo đảo bên rào... Tội nghiệp ghê !...

Đứng lặng nhìn ai... Anh đấy ư ?
Sao không nha nhẩn bước từ từ ?...
Biết rằng nén lại mà không nổi,
Có ở trong lòng mới thực hư..

Nhìn thấy thương sao... Sặp tiến ra :
Đưa tay đỡ dậy : -- Vội chi mà !...
Có em bên cạnh... đừng lo nữa,...
Chị rất thương mình, muốn chúng ta...

Người đưa kẻ đón nhẹ lòng sao,
Lặng lẽ dìu nhau... Nhẩn thở phào !...
-- Em dẫn anh về không kẻo mệt,
Có người tri kỷ vợi buồn âu....

Đám đã vào trong,... Lại ngó xem,
Buồn vui lẫn lộn, tiếc thay em...
Người đi một dạ vun cây trái,
Kẻ ở chung lòng nối cánh chim.

Nước dòng sông Hoạt lại êm trôi,
Dãy núi Bồ Tây nhoẻn miệng cười.
Hai vụ chiêm mùa xây trĩu hạt,
Phù sa mát rượi cứ đua bồi !

Cái xóm thân yêu nặng nghĩa tình,
Đã lòng son sắt dạ đinh ninh...
Dẫu nghèo vẫn cứ vui khuya sớm,
Xa cách, yêu thương: nhớ mãi mình !...
Về Đầu Trang Go down
 
TÌNH CA SÔNG HOẠT (phần III)
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
HOA VIÊN :: VƯỜN THƠ - VĂN :: THƠ TỰ DO VÀ TRỮ TÌNH :: Thơ: Tống Hồ Chất-
Chuyển đến